Th4
10
2014

Cảm xúc không mùa…

Vậy là đã gần hai năm kể từ cái này bước chân ra khỏi cánh cổng cấp III, không, 2 năm kể từ ngày bước chân vào ĐH Thăng Long – nơi mang đến cho mình cái cảm giác khám phá được một cái gì đấy, mang đến cho mình niềm tin vào tương lai, mang đến cho mình những đối mặt mới, mang đến những hoạt động sẽ trở thành những ký niệm đẹp của cả một đờii sinh viên….và điều lạ nhất, TLU phù hợp với tính cách của mình, càng học lâu với Thăng Long, càng khám phá ra mình, khám phá ra những gì có thể tác động lên mình…

Điều đầu tiên khi đến với TL bị choáng ngợp bởi những điều mà mình biết sẽ không bao giờ tìm thấy ở những trường công lập khác, điều đọng lại ở mình bây giờ những ngày đầu tiên ấy là quyết định không thi thêm năm nữa – mặc dù với số điểm như vậy, bạn bè mình vẫn bảo “điên” khi biết mình ko thi lại… và một phần nữa: không phải trường Công lập là cánh cổng duy nhất để bước vào đời…..

Rồi tới những khi ngày đi học, tối học điện thoại di động, đêm học bài… nghĩ lại vẫn thấy mình thật không đến nỗi phải hổ thẹn; mặc dù bây giờ bố mẹ hạn chế đến mức thấp nhất mức độ tiếp xúc với việc sửa điện thoại của mình để tập chung cho việc học mà chính mình cũng đang thấy ngày càng nặng… Điều mình cảm thấy thành công nhất sau quãng thời gian rèn luyện ở xưởng ấy là tới tận bây giờ, có khi tháng qua xưởng 1 lần, nhưng sư phụ và các anh ở đấy vẫn rất quý mình, vẫn sẵn sàng cứu cánh những con máy của bạn mình, mặc dù mình biết làm nghề ấy phải đối mặt với những lừa lọc, thủ đoạn, khắc nhiệt của xã hội thế nào. Còn nhớ trong một lần uống rượu ở xưởng cũ gần nhà, sư phụ có nói “mày sẽ không bao giờ kiếm được những anh em nghề điện thoại như thế này trong xã hội nữa đâu” – Quả vậy, anh em với nhau chưa bao giờ có gì là tính toán, đôi khi đền máy chỉ là muốn một lần kinh nghiệm. Điều nể phục nhất ở sư phụ đáng tuổi chú mình là kiến thức và tay nghề không chỉ ở trong nghề điện thoại mà trong cả nghề IT, có lẽ tiếp tục nghề điện thoại sau khi tốt nghiệp cũng là 1 hướng mặc dù phải bắt đầu lại từ đầu…

Rồi tới khi tham gia tuyển CTV Bedpan – nơi chắp cánh cho quãng đường hoạt động của mình…rồi đến những khi làm tình nguyện, những lần làm chương trình…và đến một kỳ niệm đẹp nhất trong đời sinh viên: Mùa hè xanh – với những em nhỏ gọi anh là thầy, với tập thể 28 người đầy tình cảm….

Cũng dần dần, cái tập thể lớp 12 chịu sức ép là khóa đầu tiên của một trường cấp III dân lập – (Giờ đây đã trở thành trường dân lập cấp III duy nhất có giải quốc gia ^_^), có lẽ có một sự liên hệ ngầm nào đó giữa TLU và Đào Duy Từ, hai trường Dân lập cần khẳng định mình trong âm thầm. Với 2 lớp 12 và tỉ lệ 90% đỗ ĐH trong khóa đầu, có lẽ bọn mình đã tạo dựng nên một tiền đề tốt cho trường bây giờ đã khá đông đúc. Giờ đây, mình tự nhận thấy, những người bạn cùng trưởng thành trong một ngôi trường cấp III + thêm một số điều kiện đặc thù khác là những người bạn mà mình đã giúp đỡ bất cứ gì mình có khả năng mà ko tính toán gì…. cho tới giờ có 2 người nói mình là thằng tốt nhất lớp, chẳng có gì để phải phủ nhận điều đó cả, tính cách mình là thế, thể hiện bằng hành động âm thầm, mình có thể dám nói rằng gì thì gì, mai sau này Huy Dũng vẫn là Huy Dũng….

Mình còn nhớ, sau một thời gian học ĐH, mình tự nhận mình là một kẻ trầm tính, mình thích đứng trong bóng đêm của tính cách để nhìn người khác, coi cảm nhận của mình về người đó quan trọng hơn những gì người khác nói, khám phá ra những đặc đểm của họ mà không để họ biết, nghe những câu truyện của họ, những lời nói mà để sự phản ứng diễn ra trong tâm cam…Có lẽ 2 nguyên nhân cơ bản dẫn đến tình trạng ko người yêu bây giờ của mình đó là tính cách lầm lì này và sự nhiệt tình trong các họat động….đã rất nhiều người nói với mình là hãy nghĩ đến bản thân mình 1 chút…nhưng cái trách nhiệm trong mình nó lại lên tiếng….vả lại, một kẻ hy vọng người khác sẽ hiểu mình qua các hành động âm thầm thì có lẽ là ….còn lâu lắm mới có người yêu, thôi, đành chấp nhận sự thực phũ phàng này vậy…., suýt nữa mình đã yêu một người mà chỉ thỉnh thoảng mới được gặp bạn ấy, thỉnh thoảng mới nghe thấy thông tin về bạn ấy. Nhận ra một điều mình là một kẻ ít muốn thay đổi, có những bài hát mình đã thích và nghe cách đây 2 năm giờ vẫn vang lên trong mình, những giai điệu mà mình thích có thể vang đi vang lại trong 1 vài tiếng mà vẫn chưa chán, thích một đôi mắt đen mà thích mãi, chả thể hiện gì với bạn ấy, chỉ nghĩ về bạn ấy suốt cả ngày, rồi nghe tin dạo này bạn ý xinh lắm và hình như đã có người yêu… con trai nên yêu người yêu mình hay yêu người mình yêu? tự đánh giá bản thân không đến nỗi không bao giờ có người yêu được mà vậy giờ đây tình cảm của mình là một con số đã từng vọt lên rất cao rồi lại trở về dĩ vãng với một hằng số mầu trắng…

Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 28/03/2007

Đôi lời của Tác giả: xitrum_hd

Nick name của tôi là xitrum_hd, tôi yêu thích công nghệ nói chung và công nghệ thông tin nói riêng. huydung.net là nơi tôi đăng tải những gì tôi quan tâm và hy vọng nó đem lại ích lợi nào đó cho bạn. Chúc vui vẻ! ^_^

3 Comments + Add Comment

  • truoc day 3 nam .huy dung la mot anh chang co the noi la it may man.nhung rat ca tinh va trach nhiem.ko aj phu nhan ca va no se tiep tuc dc toa sang chu ko lu mo di.vi vay ko co li do nao de nghj rang mjnh sinh ra de phu nhan mjnh.lam het mjnh,song that hanh phuc la se co tat ca,cho du no muon mang the nao dj nua.

  • bay jo thi a dang co ve rat hanh phuc va noi tieng oj.tuy vay a van pai nhu mot huy dung vs tinh cach xua.the moj hoan hao a ah

  • them ca phan lanh lung cua svtl

Bình luận

Đăng ký nhận tin

Liên kết tài trợ

Đại lý chevrolet giá tốt.
Bảng giá xe chevrolet colorado mới nhất.
Urashop8x chuyên sỉ lẻ mỹ phẩm.
Giá xe chevrolet trailblazer cập nhật nhất.
Dự án chung cư tam trinh tốt.
Cung cấp sim viettel số đẹp.
France: agence de voyage au vietnam.
Chuyên tìm nhà đất hà nam.